
Tôi là sinh viên năm nhất vừa nhập học. Để bước chân vào giảng đường đại học là may mắn rất lớn đối với cá nhân tôi. Tôi sinh ra và lớn lên ở vùng núi Tây Bắc, nơi đặc biệt khó khăn về nhiều mặt. Vì thế, ngoài nỗ lực học tập của bản thân, tôi rất biết ơn bố mẹ đã tạo điều kiện tối đa để tôi theo đuổi con đường tri thức. Bố đã phải đi làm thêm đủ nghề, mẹ cũng phải tăng gia sản xuất, thức khuya dậy sớm mới có thể cho tôi một tương lai tươi sáng.
Ngày có giấy báo trúng tuyển, tôi vừa mừng vừa lo. Mừng vì công sức của mình đã có thành quả xứng đáng nhưng cũng rất lo và thương bố mẹ bởi gánh nặng kinh tế sẽ thêm khắc nghiệt. Học đại học trên thành phố sẽ rất tốn kém, ngoại trừ tiền học phí cả chục triệu đồng còn là tiền thuê trọ, tiền ăn, tiền sinh hoạt. Dường như thấu hiểu được nỗi lo lắng của con gái nên bố mẹ đã động viên tôi rất nhiều.
Tôi nhớ như in lời bố mẹ dặn trước khi lên thành phố: “Con cứ yên tâm mà học, không phải lo lắng gì hết. Bố mẹ còn khỏe, còn lao động được. Tiền cho con đi học cũng như tiền bố mẹ gửi tiết kiệm thôi. Sau này con thành tài, báo đáp lại thì với bố mẹ không có niềm hạnh phúc nào lớn hơn. Với lại, con gái có học thức mới lấy được người chồng tử tế, còn thay bố mẹ lo cho các em”.

